Bài Viết

* Nhạc nền: ADAGIO 

 

ĐƯA TÊN NGƯỜI YÊU VÀO TRONG NHẠC

  VŨ THÁI HÒA


* Trong Tân nhạc VN, có nhiều nhạc sĩ đã đưa tên người mình yêu vào tác phẩm của mình để nói lên cái tâm tư thầm kín thật riêng tư của họ . Đấy là những Tình khúc họ viết cho chính cá nhân với người tình duy nhất của họ - Một cách thật riêng tư là gắn tên người yêu của họ trong tác phẩm
-Trong những tình khúc ấy, các nhạc sĩ đã gào thét gọi tên người mình yêu, họ đã yêu thương trìu mến gọi tên người mình yêu và họ cũng đau khổ gọi tên người mình yêu để trút đi tâm tư thầm kín của mình và cũng để cho mọi người biết người mình yêu tên là như vậy đó.
 – Tôi đã yêu nó, tôi đã đau khổ vì nó, tôi đã điên cuồng vì nó,tôi đã hạnh phúc vì nó…

* Thập niên 60 khán giả Sàigòn đã nhỏ lệ vì phim «  THÚY ĐÃ ĐI RỒI «   Ở đấy, chúng ta nghe Nhạc sĩ Y Vân và lời của: Nguyễn Long  gào thét THÚY tên người con gái trong tình khúc đầy nước mắt : THUÝ ĐÃ ĐI RỒI

Thúy ơi
Thúy đã đi rồi
Những ngày băng giá không tiếng cười
Thúy đã đi rồi
Biết làm sao cho nhớ thương nguôi
Đời em về đâu
Cho gió trăng sầu
Tìm em ở đâu
Đường mây tìm dấu

Thúy ơi
Thúy quá vô tình
Ví dù em có hay dỗi hờn
Cũng vẫn hơn là bến tình anh lê gót cô đơn
Đành đi tìm quên
Muôn bước xa gần
Để qua nhiều đêm
Anh thao thức một đèn

Anh muốn sống riêng trong một thế giới
Xa loài người
Xa cuộc đời đầy đắng cay
Nơi đây không còn biết nhớ thương ai
Xa tình người
Không một lời
Anh mỉm cười

Thúy ơi
Thúy đã đi rồi
Thúy còn đi mãi trong cõi đời
Thúy đã đi rồi
Bóng hình em xa khuất trong tôi
Nàng đi về đâu hay cũng u hoài
Người yêu còn ai trong suốt cuộc đời

Anh muốn sống riêng trong một thế giới
Xa loài người
Xa cuộc đời đầy đắng cay
Nơi đây không còn biết nhớ thương ai
Xa tình người
Không một lời
Anh mỉm cười

Thúy ơi
Thúy ơi
Thúy đã đi rồi
Thúy còn đi mãi trong cõi đời
Thúy đã đi rồi
Bóng hình em xa khuất trong tôi
Nàng đi về đâu hay cũng u hoài
Người yêu còn ai trong suốt cuộc đời

- Thời vàng son nhất của nền Tân nhạc VN từ 1960- 1975, Nhiều tình khúc thật dễ thương của các nhạc sĩ tên tuổi được chào đời- Phải kể đến Tình khúc : NGÀY XƯA HOÀNG THỊ  - Nhạc của Nhạc sĩ :Phạm Duy, Lời thơ : Phạm Thiên Thư

Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Ôm nghiêng tập vở
Tóc dài tà áo vờn bay

Em đi dịu dàng
Bờ vai em nhỏ
Chim non lề đường
Nằm im giấu mỏ
Anh theo Ngọ về
Gót giày lặng lẽ đường quê

Em tan trường về
Anh theo Ngọ về
Chân anh nặng nề
Lòng anh nức nở
Mai vào lớp học
Anh còn ngẩn ngơ ngẩn ngơ

Em tan trường về
Mưa bay mờ mờ
Anh trao vội vàng
Chùm hoa mới nở
Ép vào cuốn vở
Muôn thuở còn thương còn thương

Em tan trường về
Anh theo Ngọ về
Em tan trường về
Anh theo Ngọ về
Môi em mỉm cười
Man man sầu đời tình ơi

Bao nhiêu là ngày
Theo nhau đường dài
Trưa trưa chiều chiều
Thu đông chẳng nhiều
Xuân qua rồi thì
Chia tay phượng nở sang hè

Rồi ngày qua đi qua đi qua đi

Như phai nhạt mờ
Đường xanh nho nhỏ
Như phai nhạt mờ
Đường xanh nho nhỏ
Hôm nay tình cờ
Đi lại đường xưa đường xưa

Cây xưa còn gầy
Nằm quay ván đỏ
Áo em ngày nọ
Phai nhạt mây màu
Âm vang thuở nào
Bước nhỏ tìm nhau tìm nhau

Xưa tan trường về
Anh theo Ngọ về
Nay trên đường này
Đời như sóng nổi
Xóa bỏ vết người
Chân người tìm nhau tìm nhau

Ôi con đường về
Ôi con đường về
Bông hoa còn đẹp
Lòng sao thấm mềm
Ngắt vội hoa này
Nhớ người thuở xưa thuở xưa

Xưa tan trường về
Anh theo Ngọ về
Xưa tan trường về
Anh theo Ngọ về
Đôi chân mịt mù
Theo nhau bụi đỏ đường mưa

Xưa theo Ngọ về
Mái tóc Ngọ dài
Hôm nay đường này
Cây cao hàng gầy
Đi quanh tìm hoài
Ai mang bụi đỏ đi rồi

Nghe xong bài Ngày Xưa Hòang Thị, Người ta đoán ngay ra HOÀNG THỊ trong tình khúc này là : cô bé tên là : HOÀNG THỊ NGỌ
- Chẳng gì ở phiên khúc cuối của bài hát có câu : Anh theo Ngọ về - Như vậy tên cô bé trong tình khúc này phải là : HOÀNG THỊ NGỌ chứ gì

* Nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng thì say đắm với tiếng hát của Nữ ca sĩ tên HƯƠNG (Không biết có phải M. Hương, Thu Hương… hay là một Hương nào đó…) – trong tình khúc : BÀI HƯƠNG CA VÔ TẬN

Hát nữa đi Hương hát điệu nhạc buồn điệu nhạc quê hương.
Hát nữa đi Hương hát lại bài ca tiễn anh lên đường.
Ngày đao binh chưa biết còn bao lâu,
cuộc phân ly may lắm thì qua maụ
Hát nữa đi Hương hát để đợi chờ.

Đ.K:
Hương ơi...sao tiếng hát em,
nghe vẫn dạt dào, nghe vẫn ngọt ngào
Dù em ca những lời yêu đương,
hay chuyện tình gẫy gánh giữa đường.
Dù em ca nỗi buồn quê hương,
hay mưa giăng thác đổ đêm trường.

Hát chuyện vai em tóc xõa bồng mềm dịu ngọt môi em.
Hát mãi nghe Hương cho hồng làn da kẻo đời chóng già.
Ngày xa xưa em vẫn nằm trong nôi,
Mẹ ru em câu hát dài buông lơị
Hát để yêu cha ấm lại ngày già.

Hát nữa đi Hương câu nhạc thành nguồn gợi chuyện đau thương.
Hát kể quê hương núi rừng đầy hoa bỗng thành chiến trường.
Đồng tan hoang nên lúa ngại đơm bông,
Thuyền ham đi nên nước còn trông mong.
Khiến cả đêm thâu tiếng em rầu rầu.

ĐK :
Hương ơi, sao tiếng hát em,
nghe vẫn dạt dào, nghe vẫn ngọt ngào
Dù em ca những lời yêu đương,
hay chuyện tình gãy gánh giữa đường.
Dù em ca nỗi buồn quê hương,
hay mưa giăng thác đổ đêm trường.
Hát nữa đi Hương, hát đi Hương, hát mãi đi Hương.

* Riêng Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn thì say đắm với một người tên là : DIỄM , Nhưng trong tình khúc DIỄM XƯA của ông , Ông không hề nhắc đến tên người ấy mà dùng tên người ấy đặt cho tựa ca khúc ấy – Đó là bài DIỄM XƯA

Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ
Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao
Nghe lá thu mưa reo mòn gót nhỏ
Đường dài hun hút cho mắt thêm sâu

Mưa vẫn hay mưa trên hàng lá nhỏ
Buổi chiều ngồi ngóng những chuyến mưa qua
Trên bước chân em âm thầm lá đổ
Chợt hồn xanh buốt cho mình xót xa

Chiều nay còn mưa sao em không lại
Nhỡ mai trong cơn đau vùi
Làm sao có nhau, hằn lên nỗi đau
Bước chân em xin về mau

Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động
Làm sao em nhớ những vết chim di
Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng
Để người phiêu lãng quên mình lãng du

Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động
Làm sao em biết bia đá không đau
Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng
Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau.


* Nhạc sĩ Vũ Thái Hòa cũng thế, Ông cho tên TUYÊN người yêu của mình trên tựa một tình khúc của Ông – Đó là tình khúc : TÌNH KHÚC TUYÊN

PK1.
Khi mới quen, vì em tuổi thơ chưa biết
Khi mới quen, tại anh chẳng nghĩ tương lai
Nên chúng ta gặp nhau rồi bỗng chia xa
Tình yêu tựa giắc mơ qua
Không ai chung xây mộng ứơc
PK2.
Anh với em, tưởng như tình ngăn cách mãi
Sau mấy năm, tưởng như tình đã phôi phai
Nhưng bỗng đâu, Một hôm mùa xuân nắng tươi
Gặp nhau mình êm ái trao
Nụ hôn yêu đến muôn đời
ĐK
Em yêu ơi, Từ nay mình sống cho nhau
Vùi chôn ngày tháng thương đau
Đắp xây những ngày yêu mới
Em yêu ơi, Từ đây mình sống bên nhau
Tìm vui hạnh phúc mai sau
Cho nhau những cơn mơ đầy
PK3.
Hai chúng ta, từ đây cùng chung mơ ứơc
Ta dắt nhau, dìu nhau tìm đến tương lai,
Ta có nhau dù cho đời lắm chông gai
Dù cho đời có chua cay
Yêu nhau đến khi bạc đầu./.

* Nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ thì kể chuyện cho bà con nghe về chuyện tình của một người con gái tên THI với ca khúc : CHUYỆN TÌNH NGƯỜI CON GÁI TÊN THI.

1.
Thuở ấy xa xưa có một nàng một nàng thiếu nữ
Một đóa hoa hồng tình phơi phới tuổi mới trăng tròn
Cuộc đời hồng nhan cay và đắng thôi thì lắm trái ngang
Bao nhiêu trai làng yêu nàng
Đi theo xin nàng tim vàng
Nàng vẫn không màng

2.
Nàng đã trót yêu yêu một chàng một chàng nghệ sĩ
Tình hỡi ơi tình chàng đã có đã có gia đình
Người đời cười chê cho tình đó như là gió với trăng
E sao duyên mình không thành
Như bao cô nàng thất tình
Nàng khóc một mình

Điệp khúc
Thi ơi Thi ơi Thi,Thi biết biết không Thi ?
Khi con tim yêu đương là sống với đau thương
Khi con tim yêu đương là chết với u sầu
Thì Thi đã biết cớ sao Thi buồn

3.
Nàng quyết ra đi xa làng mình người tình yêu dấu
Đời ngỡ chắc rằng nàng đã bước đã bước qua cầu
Mà nào ngờ đâu ôm tình ấy đi tìm dẫy núi cao
Đi sâu vô rừng quên tình
Hay đi vô rừng trốn mình
Tình vẫn u sầu

4.
Từ đó không ai ai còn gặp gặp nàng đâu nữạ
Chỉ có con chim rừng nhiều khi thấy nàng khóc một mình
Rồi một mùa đông chim nhìn thấy thấy nàng dưới gốc cây
Tương tư nhân tình khôn lường
Đau thương u tình vô cùng
Nàng chết trong rừng

KẾT:
Thi ơi Thi ơi Thi,Thi biết biết không Thi ?
Khi con tim yêu đương là sống với đau thương
Khi con tim yêu đương là chết với u sầu
Thì Thi đã biết cớ sao Thi buồn


* Thất tình vì thi hỏng tú tài, Nên muốn mình như hạt mưa rơi trên tượng đá vỡ tung …Đấy là cái đau khổ của nhà thơ: Nguyễn Tất Nhiên- Anh than thở vì người tình tên là DUYÊN đã bỏ đi khi khi anh thi hỏng tú tài và anh còn đau khổ hơn nữa là phải đi lính, Phải đối diện với các chết trên chiến trường:- THÀ NHƯ GIỌT MƯA – Thơ: Nguyễn Tất Nhiên , Nhạc sĩ : Phạm Duy phổ nhạc  

Thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá
thà như giọt mưa khô trên tượng đá
thà như mưa gió đến ôm tượng đá
có còn hơn không, có còn hơn không
có còn hơn không, có còn hơn không

Người từ trăm năm về như dao nhọn
người từ trăm năm về như dao nhọn
dao vết ngọt đâm ta chết trầm ngâm
dòng máu chưa kịp tràn
dòng máu chưa kịp tràn

Người từ trăm năm về khơi tình động
người từ trăm năm về khơi tình động
ta chạy vòng vòng ta chạy mòn hơi
nào có hay đời cạn nào có hay cạn đời

Người từ trăm năm về phai tóc nhuộm
người từ trăm năm về phai tóc nhuộm
ta chạy mù đời ta chạy tàn hơi
quỵ té trên đường rồi
sợi tóc vương chân người

Người từ trăm năm về qua trường Luật
người từ trăm năm về qua trường Luật
ta hỏng Tú Tài ta hụt tình yêu
thi hỏng mất rồi ta đợi ngày đi
đau lòng ta muốn khóc
đau lòng ta muốn khóc

Thà như giọt mưa vỡ trên mặt Duyên
thà như giọt mưa khô trên mặt Duyên
để ta nghe thoáng tiếng mưa vội đến
những giọt run run ướt ngọn lông măng
những giọt run run ướt ngọn lông măng
khiến người trăm năm đau khổ ăn năn
khiến người tên Duyên đau khổ muôn niên

* Nguyễn Tất Nhiên là một nhà thơ, nhưng ít ai biết anh là một nhạc sĩ sáng tác- Ở một lúc đầy cảm hứng nào đó, Nguyễn Tất Nhiên đã phổ thành nhạc bài thơ tựa đề : NGA của nhà thơ :Nguyên Sa , NGA là tên một người tình thật dễ thương trong thơ của : Nguyên Sa
Hôm nay Nga buồn như con chó ốm
Như con mèo ngái ngủ trên tay anh
Đôi mắt cá ươn như sắp sửa se mình
Để anh giận sao anh chả là nước biển...
Cười đi em ơi như sáng hôm qua
em đố

Hôm nay Nga buồn như con chó ốm
Như con mèo ngái ngủ trên tay anh
khiến những nụ cười
làm mắt anh
Tại sao, Nga ơi, tại sao ...
Đôi mắt em nghẹn như sát từng lần vỏ hến
Hơi thở trùng như sợi chỉ không căng
Bước chân không đều như chiếc thước kẻ ai làmc cong
Ai dám để ở ngoài mưa ngoài nắng!

Nói cho anh đi, Nga ơi ...
(em làm ơn chóng chóng)
Lại bên anh đi - bằng một lối rõ thật gần
Bằng một lối gần hơn con đường cong
Bằng một lối gần hơn con đường thẳng
Bằng đôi má hồng non, bằng mắt nhìn trinh trắng
Bằng những lời yêu mến tan trên đôi môi ...

Và cười đi em ơi,
Cười như sáng hôm qua,
Như sáng hôm kia ...
Cười đi em,
Cười như những chiều đi học về
Em đố anh Paris có bao nhiêu đèn xanh đèn đỏ
Mỗi ngày bao nhiêu lần anh hôn em? ...

Cười đi em,
Cười thật nhiều đi em ...
Rồi đố anh
Cho anh không kịp đếm
Cho anh tan trong niềm vui
Cho bao nhiêu ngọn đèn xanh đang thi nhau cười
Vì ta đan tay chúng mình sát lại
(tay anh và tay em)
Nhớ hai dãy phố chạm vào nhau
Hai dãy phố chúng mình vẫn đi về
Em nhớ không? ...

Em nhớ không? Đã có một lần anh van em
Đã có một lần lâu hơn cả ngày xưa
Em sợ thời gian buồn như mọt nhấm từng câu thơ
Em sợ thời gian ác như lửa thiêu từng thanh củi
Mắt e ngại như từng con chỉ rối
Em sợ những ngày trời nắng như hôm nay
Em sợ những đường tàu vướng víu như chỉ tay
Không dám chọn lấy một ga hò hẹn
Em nhớ không? Anh đã van em
(và anh còn van em như ngày xưa ...)
Em đừng buồn như những chiếc lá tre khô
Em đừng buồn như những nóc nhà thờ không có tuổi
Anh van em đừng nhìn anh và đừng cười gượng gạo
Em đừng cười như ngọn bấc gần hao
Những nụ cười vướng trên đôi gò má xanh xao
Những nụ cười vướng trên mắt nhìn trắng đục
Đừng để anh nhìn em rồi nghẹn ngào chớp mắt
Như hai vì sao le lói trong đêm sương mù
Đừng để thời gian dầy
như trăm vạn lớp chấn song thưa
Về xen giữa hai bàn tay sầu tủi! ...

Em nhớ không, anh đã van em đừng buồn
Anh đã van em đừng để những nụ cười chắp nối
Mắt anh sẽ mờ vì những vết kim khâu
Và anh buồn, rồi lấy ai mà dỗ nhau
Lấy ai mà dỗ hai con chó ốm! ...

Em nhớ không cả một hôm trời mưa
Một hôm trời mưa tấm tức
Một hôm trời mưa không ướt cánh chuồn chuồn
Những hạt mưa không đan thành mắt áo len
Những hạt mưa không làm phai màu nước mắt
Em đã khóc, anh đã khóc, và chúng mình đã khóc
Bước chân lê trên những hè phố không quen
Chúng mình đã khóc vì không được gần nhau
như hai con chim
Chúng mình đã khóc vì không có tiền
làm lễ cưới lễ xin
Và em nhớ không, chúng mình đã hỏi nhau:
Tại sao phải làm lễ tơ hồng?
Tại sao phải nhờ người ta buộc chỉ vào chân?
Khi tay em đã vòng ra đằng sau lưng anh
Khi tay anh đã vòng ra đằng sau lưng em
Người ta làm thế nào cắt được
Bốn bàn tay chim khuyên! ...

Người ta làm thế nào cấm được chúng mình yêu nhau
Nếu anh không có tiền mua nhẫn đeo tay
Anh sẽ hôn đền em
Và anh bảo em soi gương
Nhìn vết môi anh trên má
Môi anh tròn lắm cơ
Tròn hơn cả chữ O
Tròn hơn cả chiếc nhẫn
Tròn hơn cả hai chiếc nhẫn đeo tay! ...

Chúng mình lấy nhau
Cần gì phải ai hỏi ...
Cả anh cũng không cần phải hỏi anh
"Có bằng lòng lấy em?..."
Vì anh đã trả lời anh
Cũng như em trả lời em
Và cũng nghẹn ngào nước mắt! ...

Và em sẽ cười phải không em
Em sẽ không buồn như một con chó ốm
Như con mèo ngái ngủ trên tay anh
Đôi mắt cá ươn như sắp sửa se mình
Để anh giận sao chả là nước biển! ...

Em sẽ cười phải không em
Vì không ai cấm được chúng mình yêu nhau! ...
Không ai cấm được anh làm những câu thơ anh thích
Không ai cấm được anh làm cả bài thơ
Với một chữ N
Với một chữ G
Và với một chữ A
Người ta có thể đọc một câu, hai câu, hay cả ba
Người ta có thể không thích
(thì người ta không thích một mình)
Nhưng người ta không cấm được anh yêu bài thơ của anh.

* Còn Nhạc sĩ Quốc Dũng thì gào thét tỏ tình với người con gái tên : MAI trong tình khúc : MAI

Mai! Anh đã quen em một ngày
Anh đã yêu em một ngày
Một tình yêu quá không may ..
Mai! Anh nhớ môi em miệng cười,
Anh nhớ môi em ngọt lời
Dù lời yêu thương chưa nói ..

Mai! Anh đã yêu em thật rồi
Anh đã yêu em thật nhiều
Một tình yêu quá cô liêu ..
Mai! Em đã cho anh hẹn hò
Nhưng đã cho anh đợi chờ
Để rồi không đến bao giờ ..

Chiều về nhạt nhòa trên khu phố mưa bay
Lòng buồn thêm xót xa niềm cay
Lời hẹn hò đầu tiên em đã quên đi,
Con đường rộng vắng như biệt ly ..

Mai! Anh đã xa em thật rồi
Anh sẽ xa em trọn đời
Dù lòng thương nhớ không nguôi
Mai! Anh biết em trong một ngày
Anh đã yêu trong một ngày
Cho sầu đau đến bao ngày ..


* Không nỗi đau khổ nào bằng nỗi đau khổ của người có người yêu từ biệt cõi đời -  Nhạc sĩ Trần Thiện Thanh thì đau khổ gọi tên người yêu mình tên là ĐƯƠNG khi anh gục ngã anh dũng trên chiến trường để bảo vệ Quê hương qua tình khúc : ANH KHÔNG CHẾT ĐÂU ANH  
Anh không chết đâu anh, người anh hùng mủ đỏ tên Đương
Tôi vẫn thấy đêm đêm một bóng dù sáng trên đồi máu
Nghe trong đêm kêu gào từng tiếng súng pháo đếm mau
Và tiếng súng tiếng súng hay nhạc chiêu hồn đưa anh đi anh đi

Anh, anh không chết đâu em, anh chỉ về với mẹ mong con
Anh vẫn sống thênh thang trong lòng muôn người biết thương đời lính
Trong tim cô sinh viên hay buồn thường nhắc nhở những chiến công
Chuyện nước mắt ướt sân trường đại học chuyện anh riêng anh riêng anh

Ôi đất mát trên đồi xanh tình yêu khóc ngất bên cỏ tranh
Đâu cánh dù ôm gió, đây cánh dù ôm kín đời anh
Trong những tiếng reo hò kia lẻ loi tiếng súng anh nhiệm màu
Ôi tiếng súng sau cùng đó, anh còn nghe tầm đạn đi không anh

Không, anh không, anh không chết đâu em anh chỉ vừa bỏ cuộc đêm qua
Tôi thấy mắt anh bên ngọn nến vàng hắt hiu niềm nhớ
Trên khăn tang cô phụ còn lóng lánh dấu ái ân
Giọt nước mắt nóng bây giờ và còn hằng đêm cho anh cho anh ...
 
     * Nhạc sĩ Phạm Duy có 2 bài ca đưa tên người hùng vào , Đó là bài ca tụng sự ra đi của Phạm Phú Quốc và Trần Thế Vinh -Cả hai bài đều mang tính cách thời sự đại chúng, Không mang tính cách tâm tư cá nhân, Nên chúng tôi không ghi lại ở đây.
-Và có lẽ còn nhiều Nhạc sĩ khác cũng đưa tên người yêu của mình dệt thành thơ, thành nhạc
 Mà người viết bài này chưa bắt gặp…
 
VŨ THÁI HÒA



 


Contact

VŨ THÁI HÒA


   Nhạc, Họa sĩ VŨ THÁI HÒA

* Triển lãm tranh của Họa sĩ Vũ Thái Hòa ở nhiều Trung Tâm Văn Hóa tại Pháp do Chính Phủ Pháp tài trợ từ 1985 đến nay

* Họa sĩ Vũ Thái Hòa được Cơ Quan Văn Hóa và Khoa Học Quốc Tế UNESCO trao tặng Huy Chương Hội Họa Picasso - Miró (UNESCO) 1987

* Hình chụp Họa gia Quốc tế R. Loukine giới thiệu Họa phẩm " Đêm dài " (Longue a été la nuit) của Họa sĩ Vũ Thái Hòa với báo chí Pháp (Nhật báo l'Est Eclair 8/4/1987)- Họa phẩm này được Cơ Quan Văn Hóa và Khoa Học Quốc Tế UNESCO giới thiệu lưu giữ trong Viện Bảo Tàng Loukine d' Arsonval (Pháp)

 * Tranh của Họa sĩ Vũ Thái Hòa trên đường phố Pháp Quốc

 


 

LIÊN KẾT:

http://www.arts-vuthaihoa.blogspot.com

www.nghethuat.webnode.com 

www.hoihoaamnhac.blogspot.com